ADYVHCT [Chương 23+24]

Chương 23: Hắn chê ta ghê tởm?

Ca ca mỉm cười trong lời nói có điểm vân đạm phong khinh

“Nàng? Chỉ là một người râu ria muội không cần để ý.”

Hắn vỗ nhẹ vào quần áo của ta phủi bụi đất, ta ngơ ngác  nhìn hắn, hai người vừa có cử chỉ thân thiết như vậy, mà chỉ là người râu ria thôi sao?

Ta như muốn nói nữa, ca ca vỗ nhẹ đầu của ta

“Ly nhi, sao lại không chiếu cố tốt bản thân mình? Ngươi xem, đôi mắt sưng hết lên rồi. Gần đây ca ca bận điều tra chuyện thích khách không quan tâm tốt ngươi có phải giận ca ca không?” đầu ngón tay hắn vỗ nhẹ hai má của ta trong mắt tràn ngập nhu tình và sủng nịch.

“Ta sao có thể nổi giận? Ca ca. Ngươi nhất định phải cứu Tiểu Linh.”

Ta nói lại chuyện Tiểu Linh bị giữ lại ở Sơn Gỉa , ca ca càng nghe mặt mày càng nhăn chặt, hắn ôn hòa  nói với ta

“Hảo, ta lập tức đi cứu Tiểu Linh, ngươi nha, đến, ăn một chút gì.” Hắn gõ vào trán của ta, có ca ca thật sự tốt.

Ta ăn điểm tâm, do dự có nên nói cho ca ca biết chuyện về tên Hắc y nhân hay không, nghic đến chuyện bị rình coi lúc tắm ta lại không nói nên lời. Ca ca để  ta ở Thần Ngọc Các nghỉ ngơi, còn cười nói khi nào ta tỉnh dậy sẽ lại thấy Tiểu Linh ở trước mặt. Ta mỉm cười nhìn ca ca rời đi.

Ta nằm ở trên giường rất nhanh lên tiến vào mộng đẹp,  ý nghĩ phiền loạn quấy nhiễu. nhớ tới thúy sam nữ tử

Nàng vì sao lại không biết ta?

Nàng đến tột cùng là ai?

Ta rốt cuộc con ai?

Hắc y nhân có mục đích gì?

Lâm hàm vì sao lại lẻn vào Cùng phủ?

Mấy vấn đề này gắt gao bám lấy ta, đầu càng nghĩ càng đau, ý thức dần dần biến mất.

Mông lung cảm giác chóp mũi càng ngày càng nóng, hảo phiền, ai đang quấy rầy ta nghỉ ngơi? Chẳng lẽ là ca ca đã trở lại? Ta chậm rãi mở to mắt, trước mắt chính là một bộ một mặt nạ lạnh như băng

“A” ta thét sợ hãi ra tiếng.

Nhất thời ngồi uỵch xuống giường sừng dùng đệm chăn gắt gao che lấp bảo vệ chính bản thân mình

“Như thế nào? Ta làm cho người ta sợ hãi vậy sao?” Hắn khóe môi đổ xuống châm biếm.

Ta đánh giá bốn phía, này không phải là Thần Ngọc Các của ca ca?

Mà đang ở trong một căn phòng được trang trí hết sức  xa hoa.

Đây là sao?

“Là ngươi bắt cóc ta mang tới đây?” Ta lạnh lùng  hỏi. Hắn dùng ngón tay khẽ che khóe miệng, cười nhẹ nói

“Lục tiểu thư nói chuyện không nên khó nghe như vậy? Ta thấy ngươi ngủ say, không đành lòng đánh thức ngươi, như thế nào lại gọi là bắt cóc?”

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Ta lớn tiếng chất vấn. ngón tay của hắn lạnh như băng xiết chặt cằm của ta

“Ta khuyên ngươi không cần chọc tức ta, lần trước một cái tát ta nhớ kỹ. còn chưa tính toán?” Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới, ngữ khí tràn ngập ý tứ hàm xúc cảnh cáo, ánh mắt hắn làm cho ta thấy lạnh.

Ta lập tức phóng cúi người, hảo nữ không nên vì trước mắt mà thiệt

“Ngươi thả ta đi, được không?” Ngữ khí cầu xin, có trời mới biết cái tên chết tiệt này rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Hừ, muốn dùng bộ dáng đáng yêu để mị hoặc ta? Thật sự không biết xấu hổ.” Hắn căm tức  buông cằm của ta ra, ánh mắt tràn ngập  khinh thường. Mị hoặc hắn? Ta như thế nào lại mị hoặc hắn ? Khẽ vuốt cằm, đau quá. Chết tiệt, sao lại mạnh như vậy chứ?

Hắn dùng khăn tay trắng chà sát ngón tay đụng chạm đến cằm của ta, trên mặt biểu hiện thái độ ghê tởm, chê ta ghê tởm?

Nhìn hắn không ngừng chà lau ngón tay, ta giận dữ hét lớn

“Uy, ngươi có ý tứ gì?”

Chương 24: Mê hoặc

Hắn không giận ngược lại còn cười, ném chiếc khăn trong tay xuống

“Rất đơn giản, đối với ta nữ nhân là những kỹ nữ bán thân hèn mọn, mà ngươi cũng không ngoại lệ khiến ta buồn nôn.” Hắn nhìn ta nhấn mạnh lời nói.

Ta tức giận đến hô hấp không thông

Ta khi nào thì là kỹ nữ bán thân? Ta không có.”

“Nữ nhân trong ngoài không đồng nhất càng làm cho người ta chán ghét.” Hắn liếc nhìn ta, ngữ điệu châm chọc khiêu khích nói.

“Nếu chán ghét ta như vậy, ngươi thả ta ra đi.” ta cất cao giọng nói.

“Đáp ứng giúp ta làm một việc, ta sẽ thả ngươi đi.”

“Chuyện gì?”

“Đem thứ này, cho Lâm Hàm ăn.” Hắn lấy từ trong y phục ra một bao gì đó đưa cho ta.

“Đây là độc dược? Ngươi vì cái gì muốn hại Lâm Hàm? Ta không đáp ứng.” Ta đưa tay hất toàn bộ gói độc dược trên tay hắn xuống đất. Mặc kệ Lâm Hàm lẻn vào cùng phủ vì mục đích gì, nhưng ta không thể hại người.

“Ách ”

Nháy mắt yết hầu bị một bàn tay bóp chặt, ta cố gắng hít thở, ta cảm giác hai chân dần dần rời khỏi mặt đất, toàn bộ thân thể bay lên không, trong đầu trống rỗng. Ta lơ lửng trên không trung. Ý thức cũng càng ngày càng suy yếu.

“Công tử, mau buông tay, nàng sẽ chết .” giọng nói nữ tử vội vàng gấp gáp

“Đông” , ta thả rớt xuống mặt đất, tình huống nguy hiểm đã qua.

“Ai cho ngươi vào?” Hắn lớn tiếng quát, nữ tử đứng sang một bên, đôi mắt băng lãnh của hắn nhìn không ra một tia biểu tình, giọng nói băng lãnh cất lên

“Biết nên làm như thế nào rồi chứ?”

“Công tử, bởi vì” nữ tử muốn giải thích

“Cần ta giúp ngươi sao?” giọng nói của hắn mang đậm chất cảnh cáo, ánh mắt sắc bén làm cho nữ tử càng thêm nơm nớp lo sợ, tận lực làm

“Xích” tiếng dao đam vào da thịt, dưới làn váy nữ tử máu chảy ra.

Trong phòng nồng đậm mùi máu tươi bay vào mũi,  ánh mắt hắn tà mị hô hấp thoả mãn lãnh khốc  nói

“Tốt lắm, nhớ kỹ lần sau không cần phạm sai lầm giống vậy. Không có mệnh lệnh của ta, không được tiến vào.”

Ta quả thực không thể tin, máu, tràn ngập trong ánh mắt của ta, sao hắn có thể lãnh huyết như vậy? Nữ tử mặt trắng bệch như tờ giấy, nhẹ nhàng bẩm báo

“Công tử, Tô Mặc Hân rất nhanh sẽ đến đây.” Hơi thở của nữ tử hơi yếu, đau đớn làm cho ngũ quan của nàng vặn vẹo, mà nàng vẫn như trước Sđứng ở nơi đó. Huyết vẫn chảy.

Ta nhìn nữ tử bị phạt mà cảm thấy đau lòng, mà ta thì không tài cán gì để giúp ngươi. Nghe nói ca ca sắp đến đây làm nét mặt ta trở nênvui mừng.

“Như thế nào? Lục tiểu thư tựa hồ rất cao hứng a? Hừ, ta không để ngươi đi, ngươi cho rằng Tô gia Ngũ công tử có thể cứu ngươi thoát khỏi đây sao?” câu nói của hắn làm làm ta hồi hộp khó thở, trong mắt hắn lóe ra lưu quang quỷ dị.

“Tử Uyển, ngươi lui xuống đi.” Hắn ra lệnh .

Nữ tử tên Tử Uyển  cố gắng lết chân bị thương ra ngoài, trên mặt đất lưu lại vết máu, ta nhìn chăm chú vào ánh mắt hắn

“Ngươi sao có thể thế huyết như vậy? Nàng là một nữ hài tử?”

Hắn nhếch  khóe miệng tươi cười càng thêm trêu tức

“bản thân mình còn khó bảo toàn, còn tâm tình quản chuyện người khác?” Ta gục đầu xuống không nhìn hắn, hắn lại nâng mặt ta lên, không chê ta ghê tởm nữa sao? Nhưng trong nháy mắt ta bị gọng nói của hắn  mê hoặc, giọng nói ôn nhu như nước

“Đem dược này cho lâm hàm uống, biết không?”

Đằng sau lớp mặt nạ là đôi mắt xinh đẹp mê người, ánh mắt hắn có lực hấp dẫn là điểm trí mạng, ta rơi vào sâu trong đó thật sâu đi vào.

Ta ngơ ngác trừng mắt nhìn, hắn vỗ nhẹ nhẹ đầu của ta

“Hảo ngoan a.”

Ta vô ý thức nhặt gói thuốc trên mặt đất lên, cất vào trong lòng ngực, thỉnh thoảng gật đầu. khóe môi hắn nhếch lên cười. Tiếng cười làm tinh thần ta trở về, ta lắc mạnh đầu, mới nãy đã xảy ra chuyện gì?

About Doanh Nhi

friendly

Posted on Tháng Tám 5, 2011, in AI DÁM YÊU VƯƠNG HẬU CỦA TRẪM. Bookmark the permalink. 8 phản hồi.

  1. Ta k biết bản thân có trụ đc đến khi anh nam chính xuất hiện k đây @@

  2. thanks nàng nhé

  3. comment co vu nagn may ngày nay ta ko vao mang duoc. thank nang nhiu lam

  4. truyen bao nhieu chap ha nang? thank nang nhiu lam

  5. thuật thôi miên à

  6. di lang thang tren mang vo tinh duoc nha ty, lai co 1 blog doc truyen nua roi . thanks ty da edit bo nay cho moi nguoi nha

  7. Nàng nhah ra chương mới nhé. Thanks nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: