ADYVHCT[Chương 21+22]

Chương 21: Lâm Hàm là tướng quân?

Dưới ánh trăng một thân ảnh cao lớn bị che khuất bởi bóng cây loang lổ khiến ta không nhìn rõ gương mặt của hắn. tay hắn cầm kiếm lưỡi kiếm bóng loáng chỉ thẳng vào yết hầu của ta.

Ta sợ hãi nuốt nuốt nước miếng nói

“có thể bỏ thanh kiếm xuống trước được không?” Ta không khỏi lui về phía sau, thanh kiếm tiếp tục dí sát. mười ngón của ta gắt gao nắm, hô hấp trở nên khó khăn.

“Mau buông kiếm xuống, đây là Lục tiểu thư.” Tiểu Linh quát lớn.

“keng”

Tiếng thanh kiếm được cho vào vỏ, ta vuốt nhẹ yết hầu, thở một hơi thật sâu hoàn hảo, vẫn giữ được cái mạng nhỏ.

“Không biết đêm khuya, Lục tiểu thư tới đây có việc gì sao?” Hắn cất tiếng chất vấn. giọng nói sao lại quen thuộc như vậy? Là ai?

Ánh trăng nhu hòa chiếu sáng khuôn mặt hắn, ngũ quan cân đối, mày kiếm, đôi mắt hơi gợn sóng, chiếc mũi thẳng, cánh mũi nở nang là hắn, Lâm Hàm. Ta cười nói

“Đêm khuya yên tĩnh, ta và Tiểu Linh đi ngắm cảnh.ngươi vì sao cũng ở đây?”

“Lục tiểu thư nên trở về. chỗ này này không phải là nơi ngươi nên tới.” khuôn mặt hắn lạnh lùng nói.

“Tốt, nhất định sẽ quay về, nhưng trước đó ngươi cho ta vào xem trong đó đã.” ta lấy tay đẩy hắn toan bước vô

“Một chút thôi được không?” nói xong ta quay lại nháy mắt với Tiểu Linh

“Đúng vậy, ngươi cho tiểu thư vào nhìn một chút a.” Tiểu Linh ở phía sau hiểu ý ta cũng hùa theo.

“Nếu như  Lục tiểu thư khăng khăng một mực không chịu về, vậy chớ có trách ta.  Phi Long, Phi Hổ, lập tức đưa Lục tiểu thư trở về Thúy Vân Các.”

“Sưu sưu” hai gã thị vệ từ đâu bay tới trước mặt làm ta hoảng sợ liền nhảy dựng lên

“Uy, các ngươi buông ra.” Ta không ngừng giãy dụa chống đối nhưng bọn họ vẫn như cũ không có phản ứng. Tiểu Linh? Tiểu Linh còn ở đó, ta giãy dụa gào thét

“Buông, buông ra.”

hai tên thị vệ không một chút phản ứng vẫn như cũ mang ta đi đột nhiên phía trước xuất hiện hai hắc y nhân, trời ạ, chuyện gì a? hai bên nhìn nhau không nói tiếng nào hai bên lao vào giao thủ, mọi người nên kiềm chế a ngàn vạn lần đừng làm ta bị thương. Hai bên đánh nhau bất phân thắng bại, ta bị lay qua lay lại thắt lưng giống như sắp bị chặt đứt. cũng may trong lúc  giao đấu bọn họ có phần thận trọng tránh cho ta bị thương, ta đành nhắm mắt lại tùy ý để bọn họ đánh đi.

Sau một hồi giao đấu cuối cùng hai hắc y nhân cũng thắng hai tên thị vệ bỏ ta lại phi thân đi mất ta bị rớt xuống đất chưa kịp định thần thì bên cạnh truyền đến giọng nói

“Thuộc hạ Trần Thanh, Trần Liễu bái kiến Lục tiểu thư, khiến Lục tiểu thư chấn kinh thuộc hạ đáng chết.” Ta cao hứng hét lên

“Là các ngươi? Mau mau đứng lên, không cần tự trách. Tiểu Linh vẫn còn ở  Gỉa Sơn các ngươi mau giúp ta mang Tiểu Linh trở về Thúy Vân Các.”

“Trần Thanh lĩnh mệnh.” nói xong Trần Thanh phi thân biến mất khuất xa tầm mắt của ta. Oa, toàn là cao thủ a.

“Tiểu thư, đêm đã khuya , ta đưa ngươi trở về Thúy Vân Các.” Dứt lời Trần Liễu ôm ta vào lòng phi thân bay đi, má ơi, lại là khinh công?

Thúy Vân Các

Ta trở về đã lâu, tại sao còn chưa thấy Trần Thanh mang Tiểu Linh về đến? Không phải đã xảy ra chuyện gì chứ? Cứ nghĩ đến đó ta càng thêm lo sợ bất an.

“Phanh ” cánh cửa bị đá ra

“Trần Thanh vô năng, không thể hoàn thành mệnh lệnh của tiểu thư.” Hắn quỳ trên mặt đất, chờ ta xử lý.

“Đại ca, ngươi bị thương?” người tập võ có khứu giác rất nhạy bén, Trần Liễu bước đến kiểm tra thương thế của Trần Thanh. Ta mãnh liệt cầm lấy tay hăn lo lắng  hỏi

“Mau đứng lên, Trần Liễu, thương thế của Trần Thanh như thế nào?”

“Đại ca hắn” chưa kịp nói xong, Trần Thanh lạnh lùng nói

“Câm miệng, ta không sao.”

Lòng ta đau xót, hai người họ đều là thủ hạ của ca ca chỉ cần ca ca ra lệnh bọn họ liền đối ta trung thành như thế, đôi mắt ta hoen đỏ

“Tiểu thư, Lâm tướng quân không chịu thả người, ta, ta đánh không lại hắn.” trong lời nói còn có tia ảo não.

“Lâm tướng quân? Người ngươi nói chính là Lâm Hàm?”

“Vâng , người này võ công cao cường. ” ta buồn bực nói

“Hắn không phải chỉ là một cái thị vệ sao?” ta ngạc nhiên cất cao giọng hỏi.

Chương 22: Ca ca tán tỉnh?

Tiểu thư, lần trước ở Điệp Uyển hắn lộ ra thân thủ bất phàm, Ngũ thiếu gia cảm thấy hắn không đơn giản, nên ra lệnh cho chúng ta điều tra thân phận của hắn.” Trần Thanh nói ngắn gọn.

“Hắn là tướng quân? Vì cái gì ca ca lại không biết?” Ta nghi hoặc hỏi, võ công cao cường đã là tướng quân uy danh không phải mọi người đều biết sao?

“Tiểu thư, Lâm Hàm có thể là hắn dùng tên giả, chúng ta tra ra hắn chính là tướng quân Nam Cung Chấn Vũ của chiêu quốc hậu duệ của Nam Cung Trác. Không biết vì lý do gì lại lẻn vào Cùng phủ làm thị vệ.” Trần Liễu bổ sung .

“Chúng ta không muốn đả thảo kinh xà, cho nên không bẩm báo cho tiểu thư. mong tiểu thư thứ tội .”  hai người họ quỳ xuống .

“Các ngươi mau mau đứng lên, không cần vì ta mà làm hỏng kế hoạch của các ngươi. Chuyện này cứ coi như ta không biết đi. còn Tiểu Linh, nàng có bị sao không?” Ta thật sự thực lo lắng.

“Các ngươi lui xuống trước đi, Trần Thanh hãy nghĩ ngơi dưỡng thương cho tốt.” Ta cười yếu ớt dặn dò nói ánh mắt hai người giao nhau ngầm hiểu.

Đợi bọn họ rời đi xong ta đưa tay day day trán, Cùng phủ xem ra rất hỗn loạn. hiện giờ muốn cứu Tiểu Linh chỉ có thể cầu xin ca ca giúp đỡ đêm nay là một đêm mệt mỏi a.

Mặt trời còn chưa nhô lên cao ta đã dậy búi sơ mái tóc, thay xiêm y màu hồng nhạt, chạy tới Thần Ngọc Các hướng phòng của ca ca, ta đối với Cùng phủ không quen thuộc nhất là đường đi lối lại may mắn ca ca đã từng mang ta tới nơi này sau một hồi vật lộn rốt cục cũng tới Thần Ngọc Các.

Đang chuẩn bị gõ cửa vào, bên trong truyền ra giọng nữ tử kiều mỵ

“Thiếu gia, đừng, đừng, đừng như vậy nha.” Nữ tử cười khanh khách không biết vì sao lúc này ta nghe giogj nói đó lại thây schois tai.

“Gọi ta là Mặc Hân, hai từ thiếu gia nghe rất xa lạ.” Ca ca cười nói.

Ta không biết ca ca ngày thường luôn luôn ôn nhã đứng đắn cũng có lúc dùng lời lẽ ong bướm để tán tỉnh cô nương, ca ca cười nói

“Lung nhi, ngươi ra ngoài trốn? Ta sẽ là một con diều hâu nhìn hướng ngươi chạy?”

Nghe đến đây, ta cắn chặt răng, lòng bàn tay gắt gao nắm chặt, ta nhìn cánh cửa có nên vì Tiểu Linh mà bước vô hay không ta im lặng đứng suy nghĩ.

Kéttt

Cánh cửa bất ngờ mở ra, ta đang thất thần suy nghĩ thì bên trong một vị thúy sam nữ tử bước ra đâm vào khiến ta té ngã xuống đất. Thúy sam nữ tử cúi xuống, cất giọng mềm mại nói

“Ngươi không sao chứ?”

“Lung nhi, làm sao vậy?” Ca ca đi theo ra, hắn mặc một thân hoa phục như cũ, cảnh xuân vô hạn.

Ánh mắt ta và hắn nhìn nhau, trong mắt hắn có xấu hổ cùng đau lòng. Hắn lập tức lại gần cầm lấy tay ta

“Ly nhi, ngươi làm sao vậy? Ngươi tới khi nào? Sao lại tiều tụy như vậy?” Hắn khẽ vuốt sợi tóc của ta, ta chậm rãi cúi đầu.

Hắn nhẹ nhàng ôm ta từ trên mặt đất lên, vòng tay của hắn có hương vị ấm áp làm cho người ta thấy an tâm, khóe mắt ngấn lệ, ta nhào vào trong lòng ngực hăn nức nở nói

“Cứu cứu tiểu linh.”

“Lung nhi, ngươi lui xuống đi.” Ca ca ra lệnh.

“Mặc Hân, ta không đi. nữ nhân là ai?” giọng nói của thúy sam nữ tử có phầnchất vấn. Ca ca tựa hồ như không kiên nhẫn

“Lập tức biến mất, hoặc là từ nay về sau ngươi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa? Tự mình lựa chọn.”

Nữ nhân sáng suốt đều đưa ra những lựa chọn sáng suốt, thúy sam nữ tử căm giận rời đi. Ta tuy không nhìn thấy thần sắc của nàng, nhưng cảm giác một trận hỏa lạt sau lưng cho ta biết thúy sam nữ tử cực kỳ tức giận.

“Ly nhi, có chuyện gì? Ngươi mới vừa ngã sấp xuống có đau hay không?” Ca ca quan tâm  hỏi

“Nàng là ai?” Ta thốt ra.

About Doanh Nhi

friendly

Posted on Tháng Bảy 24, 2011, in AI DÁM YÊU VƯƠNG HẬU CỦA TRẪM. Bookmark the permalink. 10 phản hồi.

    • ““Sưu sưu” hai gã thị vệ từ đâu bay tới trước mặt làm ta hoảng sợ liền nhảy dựng lên

      “Uy, các ngươi buông ra.” Ta không ngừng giãy dụa chống đối nhưng bọn họ vẫn như cũ không có phản ứng. Tiểu Linh? Tiểu Linh còn ở chổ đó, ta giãy dụa gào thét

      “Buông, buông.”

      Không biết khi nào, phía trước xuất hiện hai người, trời ạ, làm cái gì a? Bốn người bắt đầu giao thủ đánh nhau, mọi người nên kiềm chế a, ngàn vạn lần đừng làm ta bị thương. Hai bên đánh nhau bất phân thắng bại, ta bị lay qua lay lại thắt lưng giống như sắp bị chặt đứt. cũng may bọn họ giao đấu có phần thận trọng tránh cho ta bị thương, ta nhắm mắt lại tùy ý để bọn họ đánh đi.

      Không biết ta bị rớt xuống mặt đất khi nào chưa kịp định thần thì bên cạnh truyền đến giọng nói

      “Thuộc hạ Trần Thanh, Trần Liễu bái kiến Lục tiểu thư, khiến Lục tiểu thư chấn kinh thuộc hạ đáng chết.” Ta cao hứng hét lên

      “Là các ngươi? Mau mau đứng lên, không cần tự trách. Các ngươi mau giúp ta mang Tiểu Linh trở về Thúy Vân Các.”

      “Trần Thanh lĩnh mệnh.” nói xong Trần Thanh phi thân biến mất khuất xa tầm mắt của ta. Oa, toàn là cao thủ a.

      “Tiểu thư, đêm đã khuya , ta đưa ngươi trở về Thúy Vân Các.” Dứt lời Trần Liễu ôm ta vào lòng phi thân bay đi, má ơi, lại là khinh công?”

  1. hắc hắc , muôi lấy phong bì đây . thanks tỷ tỷ nha

  2. Truyen Doanh Nhi edit rat hay ….. Thanks -:kiss

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: