ADYVHCT[Chương 14+15]

   ♥ Chương này ta gửi tặng đến Tử Du muội muội thân yêu của ta cảm ơn muội đã tu sửa nhà giúp tỷ ♥ 

Chương 13: Xấu hổ

Thân thể hắn thật mềm mại lại có mùi dược hương rất thơm, nga, trời ạ, ta suy nghĩ cái gì a? nhìn khuôn mặt nam nhân đang ghé sát vào mặt mình khiến hô hấp của ta trở nên nhanh.

Yết hầu bị đôi tay to lớn của hắn gắt gao cầm trụ khiến ta không thể thở, vùng vẫy kháng cự dùng hai tay cầm chặt cổ tay hắn.

Chết tiệt, sao hắn có thể khỏe như vậy? Ta không thể thở, môi bị hắn chiếm giữ. Làm cái gì a? Ta muốn mắng thật to đồ chết bầm. Chẳng lẽ hắn muốn phi lễ ta?

Nghĩ đến đây, ta dùng hết sức lực đẩy hắn ra, bỗng dưng trời đất như đang xoay chuyển. Ta té xuống đất hai hàm răng va vào môi. A, môi chảy máu .

Còn hắn bởi vì đau đớn nên đành buông đôi tay giữ đang chặt cổ họng ta ra, thoát khỏi đôi bàn tay tử thần như được sống lại ta ngẩng đầu hít một ngụm lớn không khí, lấy tay lau vết máu trên khóe môi. Sờ sờ yết hầu, viên thuốc cư nhiên trôi xuống. Đã thoải mái hơn nhiều. Lúc này ta mới sực nhớ tới Tập Nhã.

“Uy, Tập Nhã, không sao chứ?” nhìn xuống dưới thân một khuôn mặt đau đớn thống khổ  rên rỉ.

Hắn cắn răng chịu đựng nhìn ta trong ánh mắt thống khổ thanh âm khàn khàn cất lên

“Trước tiên ngươi đứng lên đi, ta”

Trời ạ, ta cư nhiên ngồi trên người hắn ôi xấu hổ chết đi được.

Khuôn mặt hắn ửng đỏ ánh mắt nhìn ta rất quái lạ. khiến cả người ta giống như bị kim chích ta vội vàng đứng dậy. Phủi bụi đất trên người. Trên mặt vẫn còn hơi đỏ.

“Nha đầu ngươi khí lực cũng không nhỏ.” Hắn đứng dậy lúc sau cười ha hả nói.

Trên môi hắn còn lưu lại tơ máu, thậm chí còn có chút sưng đỏ. Hắn không ngừng vuốt ve cánh môi. Ánh âm u đến cực điểm.

Nghĩ đến việc hắn vừa làm lúc nãy nàng không thể tưởng tượng nổi, ai, lấy tay trùi sạch môi, tức giận trừng mắt nhìn hắn. Giống như muốn băm vằm hắn ra vậy.

Hắn thanh  thanh yết hầu nói ý muốn làm giảm bớt xấu hổ

“Lục tiểu thư, chuyện vừa rồi”

Ta chặn ngang lời hắn nói

“Được rồi, nói thế nào thì cũng là ngươi có ý tốt muốn giúp ta. Quên đi, coi như chưa có chuyện gì phát sinh.”

Hắn tựa hồ có chút giận dữ  khuôn mặt tối sầm. Hắn nắm chặt bả vai ta, căm giận  nói

“Bất luận là ai đối với ngươi như vậy, ngươi cũng đều có thể bình tĩnh như vậy sao?”

“Uy, ngươi làm ta đau .” nhìn hắn như vậy, thực muốn nổi giận ta chưa mắng hắn, hắn giận dữ cái gì? Ta nhỏ giọng nói thầm, đành chấp nhận bị một tiểu lão đầu khi dễ. Hắn cầm lấy tay ta dùng sức  xiết chặt

“Ngươi nói cái gì?” Hắn rít gào bộ mặt giận dữ. ngũ quan vặn vẹo. Lòng ta kinh hãi a

“Tiểu thư, Phong thái y, các ngươi?” may mắn Tiểu Linh bước vô kịp lúc làm hắn buông lỏng tay ta ra, ta thầm thở phào nhẹ nhõm, thật là. Ta ảo não nói

“Viên thuốc ta đã uống, Tiểu Linh, Tiễn Khách.”Tiễn khách hai chữ được nhấn thật mạnh nói xong, ta xoa xoa bả vai, thật là đau chết đi được.

Ta nhìn hắn căm giận rời đi, thiếu chút nữa đụng phải cánh cửa, hừ. Đâm chết ngươi, bổn tiểu thư cũng không phải người dễ khi dễ. Lòng ta âm thầm chửi rủa, ai bảo ngươi khi dễ ta trước.

“Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Linh vội vàng hỏi. Mắt nhìn theo tiểu lão đầu, ta tức giận

“Tiểu Linh. Ngươi còn chưa nhìn thấy chân diện thật của hắn, quan tâm hắn làm gì a?”

Chương 14:  Ủy khuất

Tiểu Linh nghe ta mắng, khóe mắt ướt ướt , nhìn bộ dạng đáng yêu của nàng, ta ôn nhu nói

“Được rồi, ngươi đừng khóc a. Khóc ta sẽ khó chịu .”

Tiểu Linh ngẩng đầu, ủy khuất cứ cho là nàng để ý đi nhưng Tập Nhã có để ý đến nàng đâu.

“Tiểu thư, mặt của ngươi khỏi rồi? Phong thái y y thuật thật sự cao minh a.”

Ta nhìn chằm chằm nàng. mở  ngậm miệng lúc nào cũng là Phong thái y. không nhìn ra mặt ta chút khó chịu?

“Tiểu Linh, ta muốn đi ra ngoài đi dạo a. Ở phòng lâu thật buồn chán .”

Ta hưng phấn nói, nhắc tới mới nhớ tù lúc đến đây ta chưa đi thăm quan Cùng phủ. Trước hảo đi ngắm cảnh đã rồi nói sau, Tiểu Linh nghe lời đề nghị của ta, hai mắt sáng rực

“Tốt.”

Ta đi thay quần áo, lấy dược xoa lên những vết bầm nhỏ còn chưa tan hết vui vẻ phấn chấn  bước ra cửa.

Cùng phủ rất rông xung quanh không khí thoáng đãng, hít thở không khí mát mẻ ở nơi này từng tế bào trong cơ thể như muốn thoát ra, đang hưng phấn du ngoạn một làn điệu nhạc truyền vào trong tai

“Tiểu Linh, ngươi nghe a, nhạc hay quá, chúng ta qua đó xem thử.”

Tiểu Linh túm ống tay áo của ta, nhỏ giọng nói

“Tiểu thư, nơi đó chúng ta không thể đi vào.”

“Vì sao?”

“Tiểu thư, Quý phi nương nương toCùng phủ , nơi đó đang biểu diễn ca múa chào đón Quý phi nương nương.” Nghe Tiểu Linh nói. Ta càng thêm hưng phấn, Quý phi nương nương? Ta muốn thấy, thật phô trương a, nhanh cầm tay Tiểu Linh kéo đi

“Ta muốn xem. Đi.”

Trước cửa Điệp Uyển

“Nhị vị thỉnh quay về.”  thị vệ thanh âm lạnh như băng vô tình , bất luận ta nói nhiêu lần sống chết cũng không cho ta tiến vào.

“Ta chính là Lục tiểu thư của phủ Thừa tướng.” ta lớn tiếng nói

“Ta đã nói bao nhiêu lần, ai cũng không được bước vô quấy rầy nếu có chuyện gì xảy ra ta chịu không nổi trách nhiệm.”

Viên thị vệ vẫn đứng nghiêm, đến nhìn ta một cái cũng không thèm liếc mắt. Ngữ khí càng thêm lạnh như băng. Ta dị thường căm tức, Tiểu Linh ở phía sau túm ống tay áo của ta.

“Ta muốn vào xem, đường đường là tiểu thư Cùng phủ cư nhiên đến một Điệp Uyển nho nhỏ còn không thể vào được. Đáng giận, ngươi thị vệ chết tiệt.”

Ta bổng nhiên có ý tưởng muốn đùa giỡn với tên thị vệ này. Ta tiến gần sát vào mặt hắn

“có cho ta đi vào không?”  hơi thở của ta phun lên trên mặt hắn.

Khuôn mặt thị vệ trẻ tuổi mất tự nhiên ửng đỏ.

“Lâm Hàm, phát sinh chuyện gì?” Ta nhìn thấy phụ thân từ trong Điệp Uyển đi ra,  trên mặt hắn rõ ràng  tức giận.

“Ly nhi, ngươi ở trong này làm gì?” Hắn  thanh âm tràn ngập  uy nghiêm, ta lập tức thu người

“Phụ thân, ta chỉ muốn vào xem.” thanh âm của ta càng lúc càng nhỏ.

“đây không pải là nơi ngươi nên tới, mang theo nha đầu của ngươi lập tức rời khỏi nơi này.” Hắn uy nghiêm ra mệnh lệnh .

Tiểu Linh chạy tới kéo tay ta, ta ủy khuất đến cực điểm, làm cái gì? không cho tiến thì thôi, hung dữ làm gì a. Phụ thân có vẻ không kiên nhẫn

“Lâm Hàm, nơi này giao cho ngươi, bất luận kẻ nào cũng không được tới gần trong vòng trăm mét.” Nói xong liền khoanh tay bước vô. hai mắt ta đẫm lệ nhìn thị vệ trước mắt như ai oán.

“Tiểu Linh, chúng ta đi.” Căm giận nói.

“Không biết chuyện gì mà khiến Lục tiểu thư bị mất hứng a?” Trước mắt là một thân hoa phục, khuôn mặt tươi cười, không phải ca ca thì là ai?

“Ca ca cũng muốn đem Ly nhi ra chơi đùa.” Ta giận dữ quát nạt.

About Doanh Nhi

friendly

Posted on Tháng Sáu 28, 2011, in AI DÁM YÊU VƯƠNG HẬU CỦA TRẪM. Bookmark the permalink. 9 phản hồi.

  1. Nhanh quá. Nhanh quá. Không kịp a. Hjxhjxhjx. Thanks nàng nà

  2. oa oa oa ! T-T. khong tem , mat phong bi nua roi ! huhuhu . dien thoai ta khong cm duoc, hum nay ranh roi vao ho mang cm cho muoi. * cuoi toe* , lai day cho ta om cai nao ^^

  3. ty quen mat1 ha dep , rat dep hihihi. v ai bua nua cho ta tru cxhan vai thang nha muoi choi nha’ ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: